Chị Tuyết 04

Chiều thứ bảy, chị Thảo mời tôi và chị Tuyết đến nhà ăn sinh nhật của chị. Tuy nói là sinh nhật, nhưng tôi biết là chị Thảo muốn kiếm cớ để giải quyết chuyện tình tay ba giữa hai chúng tôi. Lòng tôi lúc đó thật xao xuyến mà không biết xử sao. Với chị Tuyết, tôi có một mối ân tình vừa yêu vừa kính, còn với chị Thảo thì tôi lại nợ chị chữ ‘trinh’ của đời con gái, hơn nửa tôi vừa yêu và xót xa cho chị. Tôi những tưởng bửa tiệc sẽ xáo động và ác liệt. Nhưng không, khi tôi tới nhà chị. Chị Thảo vẫn dịu dàng tiếp đãi hai chúng tôi như không có gì xảy ra. Chị Thảo mời tôi và chị Tuyết uống thật nhiều rượu nói là phải vui chơi một đêm xả láng. Ly này ly nọ, tôi ngạc nhiên về tửu lượng của tôi cũng như về hành động quái dị của chị Thảo. Rượu bia vào chừng vài chai, chị Tuyết mặt đã đỏ hồng lại và chị đã ngà ngà say. Chị ngỏ ý muốn ra về nhưng chị Thảo lại cản và nói thiệt hợp tính với chị Tuyết nên cứ chuốc rượu cho chị Thảo. Tôi toan cản lại nhưng lại bị chị Thảo nháy mắt ra hiệu cản lại. Thế là lại thêm vài lon bia nửa thì chị Tuyết gục xuống không còn tỉnh táo nửa.

Xem tiếp »

Chị Tuyết 03

Tỉnh dậy, tôi thấy chị Thảo đã không còn ở trong xe nữa. Tôi uể oải bước ra xe và dòm xung quanh chỗ ở của chị. Căn nhà chị được bao bọc bởi một vườn cây ăn trái và những dãy cây hoa lá. Cửa sau nhà chị đã mở. Tôi bước vào nhà thì thấy chị đang xào nấu cho buổi cơm chiều. Chị Thảo nhìn tôi với một nụ cười hồn nhiên và hạnh phúc, chị nói với tôi:
-Cường ngồi đây ăn cơm chiều với chị nhé!

Tôi gật đầu mà lòng trăm ngàn điều bâng khuâng. Trong lòng tôi, giờ đây đã mang theo hình bóng của chị Thảo nhưng tôi cũng không thể quên đi hình dáng của chị Tuyết. Vẻ đẹp của hai người tựa như hai đóa hoa xuân sắc, chị Tuyết mang vẻ đẹp thùy mị và sắc xảo, còn chị Thảo thì kiều mị và quyến rũ. Buổi cơm chiều với chị Thảo mà lòng tôi không được tập trung và suy nghĩ nên lựa chọn ai.

Xem tiếp »

Chị Tuyết 02

Rời khỏi bệnh viện, chị Tuyết trở tôi về nhà cậu tôi. Lòng tôi và chị tràn đầy niềm hạnh phúc và thông cảm cho nhau. Trên xe, một bài nhạc song ca làm tôi và chị mê thích. Tôi lắng nghe theo dòng nhạc và cảm nhận được từng lời tình ý phát ra từ bản nhạc….
‘Anh bước đi âm thầm, trời buồn hoàng hôn tiếng xa xa mờ, nhớ em người đã xa.
Tình yêu ta sao như trò chơi thế gian …’. Đêm ái ân với chị làm tôi biết được thế nào là yêu đương và thế nào là mặn nồng phòng the.

Xem tiếp »

Chị Tuyết 01

Tôi tên là Cường. Ngày hôm nay là ngày cuối cùng tôi ở lại Việt Nam. Lòng bồi hồi bâng khuâng không biết cho tương lai sau này. Mới một tháng trước đây, tôi nhận được thư bảo lảnh do cậu tôi bên Úc gửi qua cho tôi qua bên đó. Cha mẹ tôi thì đã qua đời sau một tai nạn xe cộ để lại mình tôi với cậu hai và ông nội. Ông tôi cũng đón lẽ theo tôi bên đó để đoàn tụ bên Úc nhưng ông nói ông đâu còn sống bao lâu nữa đâu mà phải lìa xa quê cha đất tổ này. Tôi không muốn xa ông, xa bạn bè, xa đất nước nhưng vì ông và chú tôi mong muốn tôi thành tài bên xứ người nên tôi cũng ngậm lòng cất bước ra đi.

Xem tiếp »