Posted by Nha Nghi on July 10th, 2009
Thế là Khoa yêu Phương cũng đã gần 4 năm.
Phương bây giờ là sinh viên ngoại ngữ năm chót. Tuy chưa tốt nghiệp nhưng nàng đã được sở ngoại vụ nhận làm thông dịch cho các cuộc họp với nước ngoài. Lương bổng, quà cáp bắt đầu khá, đủ để Khoa nghĩ nhà, dưỡng sức phục vụ “vợ!”
Còn Khoa vẫn lênh đênh trên biển. Chàng quyết định để dành tiền cưới vợ nên chăm đi làm xa hơn và dĩ nhiên là ít gặp Hạnh hơn. Tuy ít gặp, nhưng hễ gặp là họ phát cháy!
Tình yêu đôi lứa của Khoa và Phương, sau 2 năm vất vả với Hạnh, giờ cũng đã được bà công nhận, tuy không vui và vẫn dùng “đồ của con” nhưng ít ra, bà cũng đã đồng ý và hứa sẽ cho “sắp nhỏ” lấy nhau khi con gái bà tốt nghiệp đại học.
Xem tiếp »
Posted by Nha Nghi on July 6th, 2009
Sau hôm phá trinh lỗ đít Phương, Khoa quyết định làm lại cuộc đời bằng cách đi làm ngoài biển nhiều hơn phần vì lương sẽ cao hơn phần là để giữ khoảng cách với Hạnh mà không bị nàng giận.
Đã 3 tuần Khoa lênh đênh ngoài biển, 3 tuần đối với những người khác không là bao nhưng đối với Khoa thì đó là một cực hình! Thiếu đàn bà, thiếu tiện nghi và nóng cháy. Nhưng vì đã quyết chí lo cho tương lai nên Khoa không nản lòng .
Riêng Hạnh, từ ngày Khoa rong ruổi ngoài khơi, Hạnh thấy đời trống trải và không thú vị chút nào, cả ngày, nàng mơ tưởng đến âm hưởng bạo loạn của Khoa nên bắt đầu để mắt tìm đàn ông khác, đêm tới, nàng lấy “đồ chơi” ra thủ dâm một mình, tuy không đã nhưng cũng đỡ thèm, nàng thường hỏi dò xem Khoa có liên lạc với Phương không, nhưng trăm lần như một, con bé đều “không” và đứng dậy bỏ về phòng.
Xem tiếp »
Posted by Nha Nghi on July 1st, 2009
- Hôm qua anh đã làm gì con gái em rồi ?
- Không làm gì, chỉ “giữ gìn” như em dặn
- Thật không ?
- Thật mà
Cái nhíu mày của Khoa làm Hạnh sợ Khoa giận, nàng vồn vã hôn Khoa, nhưng Khoa nghiêng đầu tránh, làm Hạnh sợ hơn, nàng xà người vào Khoa, vội vàng xin lỗi, Khoa làm cao, vẫn giận! Hạnh sợ quá nói:
- Em xin lỗi mà, em biết anh tốt với mẹ con em lắm, nhưng em vẫn sợ …
- Sợ thì thôi, hai mẹ con đừng gặp anh nữa – Khoa làm cao.
- Sao vậy cưng ? Cưng muốn gì em cũng chìu, sao lại khó chịu vậy chứ ?
Xem tiếp »
Posted by Nha Nghi on June 27th, 2009
Khoa trốn Phương và Hạnh đúng 3 tuần lễ, một phần vì muốn chấn chỉnh lại tinh thần mình, phần vì muốn tránh ba và chồng người tình, cho đến một hôm, Hạnh bỗng xuất hiện nơi nhà chàng, tươi mát trong bồ đồ tennis, chiếc kính mát to bản làm khuôn mặc nàng nổi hẳn lên, duy có một điều làm Khoa rất ngạc nhiên là suối tóc của Hạnh đã được thay bằng một mái tóc xì tôn, cắt ngắn màu hung đỏ. Vì còn đứng ngoài đường nên Hạnh không dám ôm chầm lấy Khoa như trong nhà, nhưng ánh nhìn nàng thật ấm, Khoa ghẹo: “Chồng đâu mà đi nhông thế này ?”
Hạnh nguýt Khoa một cái thật dài và nói: “Mặc chồng, chỉ Khoa!” câu nói ngắn chứa đủ ý nghĩa làm Khoa vui hẳn lên. Vừa khép cửa lại Hạnh đã nhào tới tìm môi Khoa. Miệng hôn, tay cởi áo quần Khoa ra, xong nàng quỳ xuống sàn nhà, nâng niu hạ bộ Khoa và nút thật nhẹ nhàng. Kiểu cách tôn thờ, nâng niu làm Khoa sảng khoái, chàng định đè Hạnh ra cho nàng sướng nhưng Hạnh không cho. Nàng cứ trân trọng mút và mút cho đến khi cu Khoa cương cứng lúc này, Hạnh bắt đầu đu lên người Khoa. “Ọt” một tiếng, Khoa đã lút cán trong nàng. Môi tìm môi, họ đắm đuối yêu nhau như chưa từng được yêu bao giờ, chiếc đồng hồ trên tường cứ tích tách chạy, bóng tối chiếm dần không gian nhưng đôi đũa lệnh vẫn ngụp lặn trong tình ái, Khoa có con cu to và dài, tuy không mang đồ chơi theo, nhưng mỗi lần Khoa cho lút cán là mỗi lần Hạnh sung sướng.
Xem tiếp »
Posted by Nha Nghi on June 22nd, 2009
Hạnh dâm đãng nút lưỡi chồng, rồi nói: Cám ơn anh đã cho em một đêm tuyệt vời, ông Phong còn lơ mơ ngủ nên không trả lời, muốn chồng dậy mây mưa trước khi đi làm nên Hạnh tiếp tục hôn chồng, nàng mút vú chồng, rồi lưỡi chuyển nhẹ xuống bộ hạ chồng, “Em đói bụng, muốn ăn sáng của anh đây” ông Phong lơ mơ ngủ “Ừ, ăn đi em” Hạnh mút thêm vài cái nữa làm con cu Phong chóc ngóc lên trời, không để chồng kịp phản ứng, nàng thản nhiên để cu chồng vô lồn mình rồi ngồi xuống thật nhanh, tiếng hự của ông Phong làm nàng hãnh diện vô cùng vì điều đó chứng tỏ lồn nàng còn “bót” lắm. Nhấp nhô vài cái, nàng bỗng nhớ tới cú đâm đít hôm qua, đã lắm, nghĩ thế nên nàng nhổm dậy, nhẹ cầm cu chồng để đúng lỗ “tiên phong” nhưng lần này, nàng không làm nhanh được vì đít còn khô, sẽ đau lắm, từ từ ngồi xuống, đã quá, nàng bắt đầu bản “tình ca”: u, đã quá cưng ơi, anh nong cạn đời em rồi ư …. Ư….”
Xem tiếp »
Posted by Nha Nghi on June 18th, 2009
- Cưng của anh, ra đây anh khám coi có mất mát gì không ?
Hạnh nũng nịu “sao lần này anh đi lâu thế, làm em khô héo cả rồi”
Ông Phong bế vợ lên phòng, mở va ly lấy một chai rượu nhỏ miệng hôn vợ, tay mở nắp “em uống chút này đi, anh sẽ cho em mây mưa cho tới lúc con về, anh mua rượu này ở bên Thái, họ nói, uống vô xung và khoẻ gấp trăm lần.
Hạnh ngoan ngoãn chiều chồng, quả nhiên, sau khi uống rượu cùng Phong, người Hạnh nóng ran, cô ham muốn chồng một cách lạ kỳ, Phong cũng không ngoại lệ. Ông xé toạt bộ đồ ngủ của vợ ra, ông ngấu nghiến ngoạm vú vợ, ông lần mò lồn Hạnh và hùng hổ móc, Hạnh ríu người, dâm thủy tràn trề, bà cùng không vừa, quay người kiểu ngược xuôi, mút cu Phong tận tình…
Xem tiếp »
Posted by Nha Nghi on June 12th, 2009
Nơi tôi sanh ra là một đô thị đông đúc, đời sống khá hiện đại, đa phần là thương gia, giàu có. Gia đình tôi cũng khá giả, ba tôi làm thuyền trưởng một tàu buôn gỗ liên lục, hiếm khi ở nhà, mẹ tôi buôn bán mỹ phẩm. Tôi là con một, 17 tuổi, năm cuối trung học.
Gia đình tôi ít khi quây quần bên bàn ăn hay họp mặt, ba mẹ tôi quan tâm đến vấn đề buồn vui của tôi nhiều hơn trường lớp, bạn bè. Cuộc sống vật chất của tôi sung túc, không gì vướng bận, bạn bè trang lứa, cũng giàu có như nhau nên không gì phải đua ganh, duyên phần: còn trẻ, chẳng gì phải lo lắng, bỗng …
Hôm ấy, mưa lớn lắm, tôi về nhà sớm hơn dự định, nghĩ bụng về nhà một mình buồn lắm, nhưng quần áo ướt hết, làm sao đi nhóm bạn được, thế cho nên định bụng sẽ nói chuyện phone tầm phào với bạn bè, đợi tạnh mưa rồi sẽ “nhổ neo”. Thế nhưng ….
- Ôi, anh nhớ em… a ….a …
- A ….a …. Á ……ôi……… cho em hết đi ôi…
Xem tiếp »
Recent Comments